Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

PHẢN HỒI TRƯỚC CÁC TRƯỜNG HỢP LẠM DỤNG TÌNH DỤC TRẺ EM – TẠI SAO CHÚNG TA CẦN CẨN TRỌNG

0
Bạo hành và lạm dụng trẻ em
Ghi chú của ngừoi dịch:
Chúng ta đã biết những tác hại của việc lạm dụng tình dục ở trẻ em (Paolucci, Genuis, & Violato, 2001). Việc dư luận phản ứng mạnh mẽ trước các nghi phạm cũng như trước hiện tượng này là điều hoàn toàn có thể hiểu được. Tuy nhiên, vấn đề không thể chỉ dừng lại ở đó. Không chỉ lạm dụng tình dục, các hình thức lạm dụng khác như thể lý và tâm lý cũng ảnh hưởng rất tiêu cực đển trẻ em (Norman et al., 2012). Thậm chí, bạo hành về tâm lý có thể có tác hại tương đương với bạo hành về thể lý hay lạm dụng tình dục (Spinazzola et al., 2014/ Link bài viết tại HLTL: http://hanhlangtamly.blogspot.com/2014/10/bao-hanh-tam-ly-o-tre-em-co-tac-hai.html ). Vậy nên, tất cả các trường hợp bạo hành và lạm dụng trẻ em đều cần có sự quan tâm đúng mực.

Ngoài ra, có rất nhiều các yếu tố khác ảnh hưởng đến việc lạm dụng tình dục trẻ em diễn ra như hệ thống hỗ trợ xã hội, chính sách, cộng đồng, giáo dục, gia đình (Collin-Vezina &Garrido, 2017; Baril,Tourigny, Paillé, & Pauzé, 2016) . Đồng thời, đối với các nhà chuyên môn, một loạt các vấn đề khác về đạo đức cần phải đươc cân nhắc (Haverkampf & Daniluk, 1993). Một ví dụ cụ thể minh hoạ các bạn có thể tham khảo tại: http://www.socialworker.com/feature-articles/ethics-articles/To_Report_or_Not_To_Report%3A_That_Is_the_Ethical_Dilemma/ ). Vì thế, cần có một cái nhìn toàn diện nhưng không kém phần cẩn trọng khi bàn đến nguyên nhân và các giải pháp cho vấn đề lạm dung trẻ em. Hành Lang Tâm Lý xin giới thiệu một bài viết nêu ý kiến cá nhân của Giáo sư Ann Gallagher, Giáo sư về Chăm sóc và Đạo đức chuyên môn, Phòng Giám sát Đạo đức Chăm sóc Quốc tế, Đại học Surrey, Anh Quốc, về một vụ việc tương đương (và còn có thể nghiêm trọng hơn) xảy ra tại Anh cách đây 2 năm. Tính thời sự và các thông điệp nay vẫn còn có thể đem lại cho mọi người một góc nhìn mới về vấn đề lạm dụng tình dục trẻ em và cách chúng ta phản ứng.

Chúng ta rất dễ cảm thấy phẫn nộ khi nghe đến các trường hợp lạm dụng tình dục trẻ em đã và đang xảy ra. Cụ thể hơn, quy mô và hệ quả của vụ việc tại Rotherham (sáu người đàn ông bị kết tội lạm dụng nhiều phụ nữ và trẻ em gái, trong đó có một bé gái 12 tuổi, https://www.theguardian.com/uk-news/2016/nov/04/rotherham-child-sexual-exploitation-eight-men-jailed- Ghi chú của người dịch) khiến cho không ít chúng ta phải sử dụng những cụm từ như “kinh tởm”, “không thể bào chữa” và “công lý phải được thực thi”.
Nhưng chúng ta cần làm nhiều hơn thế. Thật vậy, chúng ta cần có những phân tích kỹ càng về mặt quy tắc đạo đức để cải thiện cách chúng ta phản ứng trước các trường hợp lạm dụng tình dục. Đặc biệt, chúng ta cần có cách tiếp cận sao cho quyền lợi của những nạn nhân và gia đình nạn nhân được đảm bảo một cách cẩn trọng nhất. Chúng ta cần có thời gian và không gian để làm việc với tất cả những người có liên quan. Chúng ta cần tham khảo quan điểm của cả những người bị cho là chưa hành động đúng mức cần thiết hay của những cộng đồng đã “làm ngơ” để cho những vụ việc trên xảy ra (Cảnh sát và Hội đồng thành phố Rotherham bị chỉ trích dữ dội vì đã phản ứng không hiệu quả và che đậy vụ việc-ghi chú của người dịch). Đồng thời, chúng ta cũng cần nỗ lực để hiểu được các yếu tố cá nhân, tổ chức và cộng đồng nào đã khiến cho việc làm dụng xảy ra trong một thời gian dài đến như vậy. Chúng ta cần có một tầm nhìn xa hơn.
Tựu chung lại, chúng ta cần một “quy tắc đạo đức từ tốn”. “Quy tắc đạo đức từ tốn” ở đây đặt trọng tâm vào: chất lượng làm việc với bối cảnh địa phương, hơn là số lượng hoạt động được thực hiện; giành thời gian và tạo không gian để hiểu và suy xét các cách giải thích, hơn là vội vã phản ứng; xây dựng các mối quan hệ hỗ trợ, hơn là chỉ làm theo quy trình; tập trung vào trải nghiệm của con người, hơn là vào các mục tiêu trừu tượng; hợp tác và đối thoại, hơn là thiếu hợp tác do những giả định thiếu thông tin và sự sợ hãi tạo nên [Xem bài báo khoa học sau: http://cet.sagepub.com/content/early/2013/09/13/1477750913502615]. Theo quan điểm của chúng tôi, việc này bao gồm cả việc tiếp xúc với cộng đồng của nạn nhân lẫn cộng đồng của nghi phạm. “Quy tắc đạo đức từ tốn” cũng bao hàm cả việc cam kết tôn trọng và cung cấp những chăm sóc sức khoe và an sinh ngắn và dài hạn cho các nạn nhân và gia đình của họ.
Theresa May (Bộ trưởng Bộ Nội Vụ Anh vào thời điểm bài viết, nay là Thủ tướng Anh – chú thích của nguòi dịch) vừa lên tiếng xin lỗi vì hai lành đạo vụ điều trần về trường hợp lạm dụng tình dục này vừa liên tiếp từ chức, để lại chỗ trống trong vị trí điều hành. Bà nói rằng bà sẽ tham khảo ý kiến của những nạn nhân về vụ việc này. Việc để những nạn nhân tham gia lên kế hoạch cho vụ điều trần cho thấy tín hiệu nhận thức về tầm quan trọng của ý kiến của họ. Kết luận “lắng nghe cẩn thận và phán xét cẩn trọng” là phát hiện quan trọng trong một nghiên cứu tôi thực hiện cách đây vài năm về cách thức các bác sĩ phản ứng với việc lạm dụng trẻ em (Xem: http://jme.bmj.com/content/38/2/87.abstract ]. Nó là một phần quan trọng trong việc đạt đến sự hiểu biết tường tận về vấn đề. Báo cáo của Điều tra Độc lập về Trường hợp Lạm dụng Tình dục Trẻ em ở Rotherham đã cho phép những nạn nhân được lên tiếng, những người thường bị buộc phải im lặng vì sự kì thị hay vì thái độ của những người xem nhẹ vụ việc. Một số tiết lộ rằng họ cảm thấy “như mình đã chết” hay thậm chí cảm thấy được “yêu thương” bởi người lạm dụng.
Trong trường hợp Rotherham, rõ ràng một số cá nhân trong các dịch vụ đáng lẽ phải bảo vệ và chăm sóc cho trẻ em và thanh thiếu niên đã không hoàn thành được trách nhiệm của mình. Các tổ chức có nhiệm vụ ngăn ngừa, bảo vệ và chăm sóc cũng đã thất bại trong việc lắng nghe các cá nhân và gia đình khi các báo cáo ban đầu cho rằng việc lạm dụng đã bị thổi phồng quá mức. Cộng đồng cũng đã thất bại khi nhắm mắt làm ngơ và có lẽ đã không nghĩ rằng các hành động trên đã vi phạm nghiêm trọng quyền con người. Việc thiếu kiên quyết trong hành động được bao biện dựa trên lo ngại rằng kết tội một nhóm người nào đó sẽ bị gắn mác phân biệt chủng tộc. Tất cả những quan điểm trên đều cần phải được thách thức.
Có rất nhiều bằng chứng về những vụ lạm dụng trẻ em đã xảy ra mà không được báo cáo cho đến khi trưởng thành. Chúng ta cũng biết rằng, trong quá khứ, nạn nhân thường sợ người khác không tin mình, sợ bị đổ lỗi hay bị cô lập do lạm dụng. Nhiều người xung quanh cũng có khả năng biết về các trường hợp bị lạm dụng. Đối với các nhà chuyên môn có liên quan, chúng tôi phải đặt câu hỏi vì sao có quá ít người lên tiếng dù cho họ buộc phải trả lời trung thực trước toà? Vì sao không có câu hỏi nào được đặt ra cho những mục tiêu hành động mà nay đã thất bại trong việc đặt nhân phẩm và quyền con người của trẻ em lên hàng đầu? Chúng ta cần có thời gian để cân nhắc những lời giải thích cho sự vô tâm trên cùng các hành vi phi đạo đức. Đó có thể là việc sợ hãi bị trả thù. Hay những người im lặng không nhìn nhận các trẻ bị hại giống như các trẻ trong chính gia đình hay khu vực của họ? Hay có lẽ họ cho rằng trẻ em một khu vực nào đó sẽ không đáng được chú ý và bảo vệ? Hay có lẽ họ không có đủ không gian và thời gian để tự suy xét những yếu tố đạo đức trong hành động và sự vô tâm của mình?
Vấn đề xảy ra ở Rotherham có thể do sự trì trệ, thờ ơ hay thiếu nhận thức về đạo đức, do sự sợ hãi hay thiếu ý thức về công bằng xã hội và trách nhiệm công dân. Việc cân nhắc cẩn trọng và từ tốn các yếu tố đạo đức trong giáo dục và thực hành chuyên môn có thể giúp nâng cao nhận thức và thách thức các các quan điểm chuyên môn tiêu cực cho rằng một số trẻ không cần được chăm sóc và bảo vệ. Nhưng như vậy là chưa đủ. Cần phải có sự đối thoại thường xuyên giữa các nhóm và cộng đồng để tìm ra những phương thế an toàn giúp các vấn đề được lên tiếng, tìm ra cách để chống lại việc phân biệt đối xử và thái độ kì thị, chống lại việc đặt ra những ưu tiên thiếu đạo đức, cần thách thức những mục tiêu sai định hướng và bàn luận cách để các giá trị then chốt của quy tắc đạo đức cẩn trọng và từ tốn như hiểu biết, nhân ái, dũng cảm và liêm chính được phát triển. Trẻ bị lạm dụng cùng gia đình xứng đáng có được nhiều hơn những gì chúng ta đang làm. Thật vậy, chúng ta có cơ hội để xây dựng một xã hội, mà theo lời của Mary Warnock, chúng ta có thể ca ngợi và ngưỡng mộ nếu làm được những điều trên. 
Ann Gallagher, Professor of Ethics and Care & Members of International Care Ethics Observatory Advisory Group, University of Surrey [http://www.surrey.ac.uk/fhms/research/centres/ICE/]

Dịch: Hành Lang Tâm Lý


Tài liệu tham khảo phần ghi chú:
Baril, K., Tourigny, M., Paillé, P., & Pauzé, R. (2016). Characteristics of sexually abused children and their nonoffending mothers followed by child welfare services: the role of a maternal history of child sexual abuse. Journal of child sexual abuse25(5), 504-523.

Collin-Vézina, D., & Garrido, E. F. (2016). Current issues in child sexual abuse, gender and health outcomes: shedding new lights to inform worldwide policy and practice.

Haverkamp, B., & Daniluk, J. C. (1993). Child sexual abuse: Ethical issues for the family therapist. Family Relations, 134-139.

Norman, R. E., Byambaa, M., De, R., Butchart, A., Scott, J., & Vos, T. (2012). The long-term health consequences of child physical abuse, emotional abuse, and neglect: a systematic review and meta-analysis. PLoS Med9(11), e1001349.

Paolucci, E. O., Genuis, M. L., & Violato, C. (2001). A meta-analysis of the published research on the effects of child sexual abuse. The Journal of psychology135(1), 17-36.

Spinazzola, J., Hodgdon, H., Liang, L. J., Ford, J. D., Layne, C. M., Pynoos, R., ... & Kisiel, C. (2014). Unseen wounds: The contribution of psychological maltreatment to child and adolescent mental health and risk outcomes. Psychological Trauma: Theory, Research, Practice, and Policy6(S1), S18.

Đọc tiếp

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

BÍ QUYẾT ĐỂ TRỞ LẠI LÀM VIỆC SAU KÌ NGHỈ

1
Làm sao quay lại công việc sau kì nghỉ?

Đã bao giờ bạn cảm thấy tiếc nuối về kì nghỉ bạn vừa trải qua do phải “đau khổ” trở lại nhịp sống hàng ngày?
Ví như bạn vừa trải qua một kì nghỉ Tết với gia đình và bánh mứt ngào ngạt. Nay khi quay lại thành phố, bạn sẽ thấy vô cùng khó khăn trong việc tái thích nghi với các hoạt động tẻ nhạt hay các bữa ăn đơn diệu. Bạn trở lại căn phòng nhỏ hẹp, ăn nốt những món ăn còn sót lại nhắc nhớ bạn đến khoảng thời gian tuyệt vời mình vừa mới tận hưởng chỉ mấy ngày trước (đoạn này được ngừoi dịch phỏng dịch để phù hợp với hoàn cảnh hiện tại ở Việt Nam).
Giống như những hình ảnh sống động còn đọng lại của một bộ phim vừa kết thúc, trí nhớ bạn bắt đầu dựng nên sự tương phản phũ phàng giữa những kỉ niệm ngọt ngào và thực tại buồn chán. Trong quá trình “tái hoà nhập”, bạn sẽ trải nghiệm một giai đoạn chuyển giao về lại nhịp sống cũ, về những thói quen bình thường, đối mặt với những khác biệt về văn hoá, địa lý và khí hậu nay chẳng còn hào nhoáng như lần đầu bạn gặp.  
Tại sao một kì nghỉ ngắn ngủi lại có khả năng tạo ra nhiều âu sầu đến thế? Bạn có thể tự nhủ, vậy còn đâu là những niềm vui của kì nghỉ khi cuộc đời xem ra trở nên quá đỗi khó khăn lúc hậu Tết?
Đây là một số cách bạn có thể khiến cho tiến trình tái hoà nhập trở nên dễ dàng hơn:
1. Trân trọng những trải nghiệm. Luôn có cách để trân trọng những trải nghiệm tuyệt vời mà không khiến bạn phải cảm thấy thất vọng. Tuy nhiên, nó cần đến một ít thay đổi trong nhận thức. Bạn có thể bắt đầu bằng cách hiểu rằng những thời khắc đó mang đầy giá trị, và là một phần vô cùng quan trọng kiến tạo nên cuộc đời của bạn. Thật vậy, bất kỳ khoảng thời gian nào khiến bạn thật sự cảm thấy thoải mái, dù là dài hay ngắn ra sao, đều đại diện cho con ngừoi của bạn và thể hiện cách bạn sống cuộc đời của mình. Nó không chỉ có giá trị tương đương nhưng thậm chí còn có thể nhiều hơn những khoảng thời gian khác. Cho bản thân cơ hội để hít thở, thư giãn mà không phải đối mặt đến những nhu cầu về thời gian hay tập trung, bạn có thể biến cuộc sống thường nhật trở nên gần giống nhất có thể với kì nghỉ vừa qua.
2. Đưa những trải nghiệm mới vào trong cuộc sống. Bằng cách kết hợp những phần đẹp nhất của kì nghỉ vào trong lich trình hàng ngày, bạn có thể biến ký ức trở nên những điều sống động, lâu dài trong tâm trí và cuộc sống của mình. Nhờ vậy, ký ức sẽ không tự lụi tàn ngay giây phút bạn bước chân khỏi máy bay hay xe khách. Bạn có thể tự nhủ rằng: “Mình quyết tâm sẽ biến những kỷ niệm vừa qua thành một phần trong cuộc sống của mình. Mình yêu và mình xứng đáng có những kỷ niệm đó.” Ngoài ra, bạn có thể bắt đầu tìm cách duy trì trạng thái tinh thần hiện có bằng cách tìm một nhà hàng, một cửa tiệm, một cộng đồng, một sinh hoạt hay một thói quen giúp bạn củng cố những ký ức mà bạn lo sợ có thể bị biến mất.
3. Hãy định kỳ tưởng tượng và tự mình tận hưởng những ký ức đó như một cách để giải toả căng thẳng. Những nghiên cứu trong khoa học thần kinh cho thấy việc đơn thuần tưởng tượng bản thân đang ở địa điểm khiến bạn cảm thấy thoải mái có thể mang lại những lợi ích bất ngờ. Trí tưởng tượng, nếu biết cách sử dụng để đưa bản thân vào trạng thái tinh thần tích cực (chứ không phải đắm chìm vào những suy nghĩ tiêu cực hay nuối tiếc về hoàn cảnh hiện tại), có thể đưa bạn đến những cảm giác thư thái nhẹ nhàng, vượt lên trên những nguy cơ âu lo và căng thẳng.
4. Sử dụng hiệu ứng phi thực tế (derealization effect) để thay đổi cách bạn nhìn những người xung quanh. Một hiệu ứng tinh thần khá thú vị hay diễn ra sau những chuyến du lịch xa là hiệu ứng phi thực tế. Điều này có thể xảy ra với mọi người, bạn sẽ cảm thấy những điều xung quanh bạn trở nên không thực. Ở những nơi khác với ở nhà, khi những khác biệt, cả lớn và nhỏ, được giác quan của bạn tiếp thu trong vài giờ hay vài ngày đầu, sự phân ly giữa nhận thức thực tế và kì vọng vô thức sẽ xuất hiện. Với nhiều người, đó có thể là cảm giác lâng lâng giống như đang mơ, hay đang sống trong một bộ phim rất chân thực, nhưng không bao giờ đến mức không còn nhận biết những gì đang diễn ra. Như vậy, sau khi trở về, để ứng phó với việc thay đổi nhịp sống hay xáo trộn về cảm xúc, bạn có thể tạm ẩn mình trong cảm giác phi thực tế còn sót lại đó. Hãy cho phép bản thân gặp gỡ mọi người theo một cách mới, với niềm trân trọng những ý nghĩa mà họ có đối với bạn. Với cảm giác phi thực tế này vẫn còn tồn tại, bạn có thể thấy những người xung quanh trở nên tươi mới hơn, tương tự như cách bạn trải nghiệm cùng với những người khác trong kì nghỉ vừa qua.
5. Đưa những cảm xúc mới trở thành động lực cho sự thay đổi. Khi năng lượng của bạn vừa được tái tạo, lúc này chẳng phải là lúc tốt nhất để có những ý tưởng mới giúp thay đổi sự nghiệp, mối quan hệ hay cuộc sống của bạn hay sao? Thay đổi môi trường thường giúp mở rộng tầm nhìn và giúp bạn nhìn nhận lại bản thân. Đồng thời, bạn cũng có thể đưa nguồn năng lượng thay đổi này vào trong môi trường làm việc. Tuy nhiên, cũng nên cẩn thận đừng để sự tự tin kéo theo đòi hỏi hay tự cách li khỏi môi trường cũ.  
6. Có cái nhìn rõ ràng hơn về cuộc sống của mình. Chúng ta hay có xu hướng lý tưởng hoá quá mức những trải nghiệm tuyệt vời mà mình có. Vậy nên, khi chiếc hộp Pandora (ký ức cũ) được mở ra, nó tự động kéo theo những so sánh đầy thương đau, chua chát. (Một ví dụ có lẽ hơi tầm thường: ngay cả lon nước ngọt hay bịch snack ở nhà cũng có thể khiến chúng ta so sánh những thứ tầm thường, tẻ nhạt và độc hại trong hiện tại với những thứ vui tai, lạ mắt trong kì nghỉ). Nếu bạn có thể khiến những so sánh của mình trở nên thực tế hơn và nhận ra rằng bạn không phải lúc nào cũng có được mọi thứ (ít nhất là không phải mọi thứ cùng một lúc hay cùng một chỗ), viêch chấp nhận giá trị của những điều bạn đang làm trong hiện tạo sẽ trở nên dễ dàng hơn. Với suy nghĩ này, hi vọng bạn có thể có một giai đoạn chuyển giao êm ái, không bão tố về lại với đời sống thường nhật của mình…cho đến khi kì nghỉ tới xuất hiện.


Dịch: Hành Lang Tâm Lý
Đọc tiếp

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

TUỔI TÁC ẢNH HƯỞNG ĐẾN NHÂN CÁCH NHƯ THẾ NÀO?

0
 
Não bộ và nhân cách

Trái ngược với thành kiến về việc ngừoi cao tuổi hay nhăn nhó, khó tính, nghiên cứu cho thấy chúng ta trở nên tốt bụng hơn khi già đi.


Kết quả này có thể sẽ làm bất ngờ những người tin rằng con người không bao giờ thay đổi. Chúng ta thay đổi – dù là ít hay nhiều.
Nhìn chung, có 3 nét tính cách chính thay đổi tỉ lệ với độ tuổi:
§  Tận tâm hơn (conscientious)
§  Dễ chịu hơn (agreeableness)
§  Và ít Bất ổn hơn (neuroticím).

Nghiên cứu được thực hiện trên chụp hình não bộ của 500 tình nguyện viên. Các nhà khoa học nhận thấy rằng những thay đổi điển hình trong cấu trúc não bộ diễn ra khi con người già đi có liên hệ với những thay đổi về nhân cách.
TS Roberta Riccelli, tác giả của nghiên cứu cho biết:
“Nghiên cứu của chúng tôi ủng hộ giả thuyết cho rằng, ở một mức độ nào đó, nhân cách có liên hệ với sự trưởng thành của não bộ, một tiến trình phát triển chịu ảnh hưởng mạnh mẽ bởi các tác nhân di truyền.”

Những thay đổi trong nhân cách cho thấy có sự ảnh hưởng của di truyền được GS Nicola Toschi, đồng tác giả nghiên cứu, giải thích như sau:
“Tất nhiên chúng ta liên tục được định hình bởi môi trường cũng như những kinh nghiệm cá nhân, tuy nhiên mối liên hệ giữa những khác biệt trong cấu trúc não bộ với khác biệt trong nét nhân cách cho thấy gần như chác chắn di truyền là một yếu tố có liên quan.
Điều này cũng đúng với nhận định cho rằng các nét nhân cách có thể được phát hiện sớm trong tiến trình phát triển, ví dụ từ tuổi mẫu giáo hay sơ sinh”
TS Luca Passamonti, đồng tác giả của nghiên cứu cho biết:
“Việc liên hệ cách thức cấu trúc não bộ tương tác với các nét nhân cách là bước quan trọng trong việc nâng cao hiểu biết của chúng ta về mối quan hệ giữa hình thái não bộ và cảm xúc, nhận thức hay các rối loạn hành vi
Chúng ta cũng cần có nhiều hiểu biết hơn về mối quan hệ giữa cấu trúc não và chức năng hoạt động ở những người khoẻ mạnh nhằm tìm ra những gì tạo nên sự khác biệt nơi những người có các rối loạn tâm-thần-kinh.”
Nghiên cứu được xuất bản trên tạp chí Social Cognitive and Affective Neuroscience (Riccelli et al., 2016).


Dịch: Hành Lang Tâm Lý
Đọc tiếp
NHẤN VÀO LINK "BÀI ĐĂNG CŨ HƠN" Ở TRÊN ĐỂ XEM TIẾP CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNG!!! é

Popular Posts

Flickr Images

Flag Counter